“Making The Grades”

How one California university faked students’ scores, skated by immigration authorities — and made a fortune in the process.

I derive absolutely no pleasure at all from saying “I told you so.”  (OK, maybe just a little.)  This is an issue I have been talking and writing about for years.  I think the only reason the US government made the decision to finally focus on it and target Northwestern Polytechnic University (NPU) as a poster boy for bad higher education behavior is because of the outstanding investigative reporting of BuzzFeed.  I can assure you there are more where this came from.  Oh, and NPU is nationally accredited by ACICS, which the US Department of Education has recommended be closed.  Coincidence, anyone? 

Congratulations to Molly Hensley-Clancy and her BuzzFeed colleagues!

MAA

A college on the edge of Silicon Valley has turned itself into an upmarket visa mill, a BuzzFeed News investigation has found, deploying a system of fake grades and enabling thousands of foreign students to enter the United States each year — while generating millions of dollars in tuition revenue for the school and the family who controls it.

Spending millions on foreign recruiters, Northwestern Polytechnic University enrolls 99% of its students — more than 6,000 overall last year — from overseas, with little regard for their qualifications. It has no full-time, permanent faculty, despite having a student body larger than the undergraduate population of Princeton.

The school issues grades that are inflated, or simply made up, so that academically unqualified students can keep their visas, along with the overseas bank loans that allow the students to pay their tuition. For two years, top college administrators forbade professors from failing any students at all, and the university’s president once personally raised hundreds of student grades — by hand.

Those false credentials are all the students need to stay in the country. Many seek jobs in the tech industry, and their degrees allow them to remain working in the U.S. for years, avoiding the scrutiny of immigration officials that would have come if they had applied for a standard work visa.

The university operates as a nonprofit, with all the tax benefits that status confers. But its assets, which topped $77 million in 2014, have enriched the family that has controlled it for decades. The school has purchased homes for family members to live in, one of which cost more than $2 million. When it comes to educating students, however, NPU has spent astonishingly little. The $1.5 million it paid for a home occupied by the executive vice president and his family was more than it reported spending on the combined salaries of the school’s entire faculty and staff in 2014.

Even the university’s academic accreditation — which the school relied on in order to admit a flood of foreign students — is suspect: When the accreditor came for a site visit, the university staged a Potemkin village of a college, enlisting instructors to pretend they were full-time professors, prepping students with false answers to inspectors’ questions, and once even hiring a fake librarian.

When a whistleblower handed over a letter detailing the college’s bad behavior, the accreditor asked for a thin explanation, accepted it at face value, and issued no sanctions.

NPU looks very different than the handful of unaccredited, for-profit visa mills that were exposed and shut down after a government crackdown in 2011. It has far more students, and they do attend classes with teachers. Some of its students say they got valuable educations.

NPU’s president, Peter Hsieh, and his second-in-command, Paul Choi, refused through a representative to answer any questions in person or by phone when a reporter came to the university’s campus and to a conference in Dallas where Choi was in attendance. Through the representative, Hsieh and Choi asked to speak with an editor to discuss potential legal action against a person they believed was a source for the article.

In response to BuzzFeed News’ detailed outline of the allegations in this story, Hsieh wrote that the school offers a high-quality education to future business and technology leaders and has made “significant strides” in his time as president. The university, he said, maintains its fiduciary responsibility to its students, investing in quality faculty and planning for facilities improvements.

The school “denies your allegations of impropriety,” Hsieh wrote. He said that the school is “designing new policies for proper grade differentiation and thoroughly investigating and addressing academic deficiencies” and has spent “hundreds of hours updating and improving financial practices.”

“We have taken your allegations – albeit unfounded – seriously”

“We do not believe this is the proper forum to discuss the intricacies and operational details of NPU,” Hsieh wrote. “That said, we have taken your allegations — albeit unfounded — seriously, and will give them careful attention.”

BuzzFeed News has examined a trove of internal university documents, including more than a thousand of pages of bank statements, emails, and student records, and interviewed more than a dozen current and former students, faculty, and staff.

What emerged is a portrait of a university that epitomizes many of the key weaknesses in the American higher education and immigration systems: an institution that has used its nonprofit status to enrich its leaders and used its accreditation to dodge more stringent national security requirements.

Follow this link to read the rest of the article.

“These Obscure Colleges Sign Up Thousands Of Foreign Students With Little Oversight”

Both Northwestern Polytechnic and Silicon Valley University are accredited, a distinction that allows colleges with many foreign students to avoid the most stringent oversight. Immigration and Customs Enforcement’s student visa program depends on the accreditation system: it requires less documentation from accredited schools that want authorization to admit foreign students than it asks of unaccredited schools.

npu

Not All Types of Accreditation Are Created Equal

This is ironic because accredited institutions are supposed to be held to a higher standard.  Of course, there are different levels of accreditation and different types of accreditors.  National accreditation (NA), the category into which both NPU and SVU fall, is not to be confused with regional accreditation (RA), considered to be the gold standard.  NA is much easier and much less expensive to obtain.  While most NA entities are for-profit online and career schools, quite a few are nonprofits, which gives them more legitimacy, in the eyes of many.

Once an institution receives accreditation and it obtains SEVP Certification, which gives it the authority to issue I-20s, it can pretty much run on autopilot until a scandal of some sort surfaces in the media.  The article on which this post is based is Exhibit A.

Truth in Advertising?

Another point, which I’ve mentioned on many occasions, is the fact that most RA schools do not accept credits or credentials from NA schools, for obvious reasons.  This means if a NPU or SVU students want to transfer, they must start over again, in most cases.  This is also an issue that the US government – through EducationUSA – must address sooner rather than later, since EdUSA represents all “officially accredited” US colleges and universities.

$how Me The Money! 

Here’s one of the money paragraphs in the article, pun intended.

Thanks to its huge surge in enrollment, NPU took in $40 million in 2014, and spent $12 million — leaving it with a $28 million surplus…

Hmm, let’s see.  Revenue of $40 million with $12 million in expenses and a $28 million surplus translates into a 70% profit margin.   Nonprofits are also tax-exempt, if I’m not mistaken, which means that’s $28 mill tax-free.   Not too shabby.  In addition, the value of NPU’s assets jumped from $46.53 million to $75.32 million in 2014.  Also not too shabby.  In fact, that’s one hell of a business model.

Speaking of tax-exempt, NPU might want to find someone to proofread their 990 form.  Here are some excerpts from the 2014 Return of Organization Exempt from Income Tax:

Summary:  TO PROVIDE AN ADVANCE EDUCATION AND A HIGH TECHNOLOGY LEARNING ENVILROMENT THAT MOTIVATS STUDENTS TO PURSUE …

Organization’s Mission:  …NPU SEEKS TO PREPARE ITS STUDENTS TO BEGIN AND ENHANCE THEIR PROFESSIONAL CAREERS IN COMPUTERS, ENGINEERING, AND BUSINESS THROUGH STUDY IN BOTH UNDERGADUATE AND GARADUATE CURRICULA.

Ouch!

Who’s Minding the Store?

From a colleague who shares my concerns about this issue:

  1. What are the odds students are told up front about the RA vs NA distinction?
  2. What are the odds students are being introduced to quality options?

These are rhetorical questions.  You know the answers, sadly.

Where are the referrals coming from?  You know where.  From education agents whose primary, or exclusive, concern is money and how much they can make – pronto.  These are what one colleague referred to as “bottom feeding agents.”  Students who attend these types of universities generally fall into two categories:  1)  those who think it’s something that it’s not because an agent sells them a bill of goods (they show up, discover the deception and look for quality transfer opportunities); and 2) those whom a well-known colleague aka accreditation expert calls “willing co-conspirators,” who – with a wink and a nod – go, pay 20k a year (tuition/fees only) and wait for the chance to work and eventually emigrate. The latter know the score.

As one colleague put it, “It’s a great illustration of how lax oversight by the US government perpetuates agent misconduct and gives professionals of all stripes a bad name in the process. ”

Easy as Pie

These schools know which hoops to jump through & which buttons to push (we’re legal, we’re accredited, we’re American!).  Meanwhile, too many student visa applications are being denied because the interviewing consular officers think or feel that the young people standing on the other side of the window, most of whom have letters of admission and I-20s from RA institutions, might be trying to use the F1 to emigrate.

In addition to the article, check out both university websites and form your own opinion.  Note that the new president of NPU is the son of the former and first president.  That’s called keeping it in the family.  In 2014, President George Hsieh earned $299,792 and his son, Peter, then Executive Vice President and Officer, earned $257,292.

Follow this link to read the article in its entirety.  A Vietnamese translation is forthcoming.  And the truth will set you free.  Stay tuned!

Finally, kudos to BuzzFeed reporters, Molly Hensley-Clancy and Brendan Klinkenberg!  I should probably create a series entitled Set Thine House in Order, which I kicked off with a recent post about mass shootings and study in the USA.

MAA

Bonus:  Here’s a 23 December 2015 article from The Times of India entitled ‘University of Manavallu’: In Silicon Valley, a dodgy Chinese-Telugu alliance.
.

 

The End of An Era: Life Without the IIE Higher Education Fairs

iie-logoThere was a time when IIE higher education fairs were all the rage in Vietnam, when IIE and its EducationUSA advising centers were one of the few quality games in town.  You announced the fairs, did some light publicity and, Lord, did they ever come…  in droves.  There was such an unquenchable thirst for information about StudyUSA yet not many reliable sources of information back in the day. (Speaking of quality, IIE only permitted regionally accredited institution to join its fairs although some nationally accredited schools have managed to get in in recent years, probably the result of staff oversight.)

I remember in the fall of 2008 when the HCMC fair had over 90 US colleges and universities and a couple thousand attendees in the course of a day.  It was crazy, lots of pushing, shoving, grabbing and not very many meaningful conversations and exchanges of information.  Success was measured by volume and by that measure the events were a huge success.  These fairs were also immensely profitable, thus contributing to IIE’s bottom line.

A year later, a relatively new political appointee in the US State Department, a bean-counter, decided that the US government could save money by moving EducationUSA back to the US Mission (i.e,. the Embassy in Hanoi and Consulate General in HCMC).  Kill two birds with one stone.  Save money and control the message more closely using a “back to basics” approach.  What’s not to like from a bureaucratic perspective?

The post-EducationUSA IIE continued to offer its regional US higher education fairs, including in Vietnam.  They remained an important source of income for an organization that was striving mightily to diversify its revenue base.  At one time, IIE received 2/3 of its budget from the US government (USG), mainly from the State Department for the Fulbright program.    While it was 36% in 2014, the USG is still a valued client, both financially and politically.  So when IIE decided to suspend or discontinue its regional higher education fairs some colleagues asked me why.

IIE Higher Education Fairs

Here are two likely reasons.  Choose one or both.

  1.  Don’t bite the hand that feeds you/customer is king or queen.  EducationUSA began organizing its own US higher education fairs in Vietnam and elsewhere in the region.  As a courtesy to State, IIE decided to bow out so as not to compete with one of its most important clients.
  2. The IIE fairs were becoming less relevant and less well-attended.  In a sense, IIE was living in the past, doing pretty much the same thing year after year while the market was changing and becoming much more competitive.  It reminds me of this saying, which I read in a recent IT article:  If you don’t like change, you’re going to like irrelevance even less.

Full disclosure:  I served as country director of the Institute of International Education-Vietnam from 2005-09.  During that time, IIE offered EducationUSA advising services on behalf of the US State DepartmentThe HCMC EducationUSA advising staff were seconded to the Public Affairs Section of the US Consulate General.  I could never figure that one out.  State paid IIE for staff who worked out of a US government facility.  Go figure!  🙂

MAA

William Loveland College Offers $4.5K MBA Program

I recently read about this program on the website of a Vietnamese educational consultant.  At $4,500 for the entire MBA degree program, which includes 45-semester credit hours of coursework, this online program must be the cheapest of its kind.  (Correct me if I’m wrong.)

william loveland collegeWilliam Loveland College (WLC) is located in Loveland, CO, south of Ft. Collins.  It has received Provisional Authorization by the State of Colorado, Department of Higher Education, Colorado Commission on Higher Education, as a Private Degree Granting Institution and has Distance Education Accrediting Commission (DEAC), i.e., national, accreditation.  Just last year, WLC completed its transformation from for-profit to non-profit status.

MAA

The Perils of Honor By Association as a One-Way Street: RA vs. NA

edusa logoAs I’ve stated on numerous occasions, I wish the US government (USG) would find a way to exclude nationally accredited (NA) institutions from involvement in fairs or any kind of EducationUSA activity, for that matter.  (I noticed two on the list for the January fairs in Vietnam.)  NA schools are what I like to refer to as the distant higher education cousins of regionally accredited (RA) colleges and universities, and do not deserve to be in the same place at the same time, in my opinion.

In Good Company

The NA schools derive two benefits from their participation in this event:  1) credibility and honor by association; and 2) related to #1, the imprimatur of the USG, at least in the eyes of Vietnamese students and parents, most of whom are unaware of the fact that most RA schools will not accept credits or degrees from NA schools.  (Why is that?, this blogger asks rhetorically?)  The perception is be that NA schools are in the same league, that they’re all on a level playing field, because they are all US institutions of higher education.  From the perspective of NA schools you can’t put a price tag on that kind of publicity.  It reminds me of the tagline in that old MasterCard ad – priceless.  As far as RA institutions are concerned, the benefits are definitely not mutual, i.e., this street is of the one-way variety. priceless

While I understand that exclusion of NA schools may not be possible, most likely because of legal reasons (they are, after all, US corporations or organizations that will insist their government is legally obligated to promote them overseas), then at least make it clear on the EducationUSA website, at every advising center and, in the case of US higher education fairs, to all attendees in pre-fair publicity and information distributed at the events, that the majority of RA schools do no accept credits or degrees from NA schools.  Provide them with this important information so students are not left holding the bag if they earn a BA from a NA school and want to pursue a graduate degree at a RA school, which refuses to accept their credential.  That’s called fairness and truth in advertising.

According to a 2005 study by the US Government Accountability Office (PDF download), or GAO, 84% of U.S. higher education institutions considered whether the sending institution is accredited, and many had policies stating that they would accept credits only from regionally accredited institutions.  About 63% told the GAO that they would accept credit from any regionally accredited institution, but only 14% similarly accepted credits from nationally accredited schools.

MAA

Lời nói cần đi đôi với việc làm!

UWN masthead

NOTE:  This is the Vietnamese version of Walking the walk – Ethical agency-based recruitment, an article of mine that appeared in University World News on 12.12.14.

Ở Việt Nam, việc gian lận ngày phổ biến và công việc làm ăn có đạo đức ngày một ít đi, ngành giáo dục cũng không tránh khỏi những tệ nạn đó. Một điều đáng buồn là rất nhiều công ty làm trong lĩnh vực giáo dục lại chính là những công ty không có đủ cả đức lẫn tài, chất lượng và đạo đức kinh doanh đều không đạt tiêu chuẩn.

Chúng ta hãy cùng nhìn vào thực tế là – bất cứ ai cũng có thể tạo ra tài khoản trên Google và Facebook, chạy các thông tin quảng cáo để tìm kiếm khách hàng cũng như đối tác. Tuy nhiên, không phải ai cũng có đủ trình độ, kinh nghiệm và tiêu chuẩn đạo đức kinh doanh để điều hành các công ty đó đi đúng hướng và thành công với tầm nhìn dài hạn.

Cũng như các nước Châu Á khác, phụ huynh và học sinh Việt Nam thường lựa chọn làm việc với các công ty, đại diện giáo dục thay vì đăng ký trực tiếp với các trường ở nước ngoài, theo như đánh giá của EducationUSA.

Thách thức cho những phụ huynh và học sinh này là làm sao tìm được một đại diện tốt, có thể cung cấp chất lượng dịch vụ cao, đáng tin cậy với chi phí hợp lý, có thể mang lại lợi ích tối đa cho phụ huynh và học sinh.

Bằng bất cứ giá nào?

Trong nền kinh tế thị trường ngày một cạnh tranh, hiện nay có cả nghìn đại diện giáo dục tại Việt Nam – nhiều công ty luôn nỗ lực chỉ để giữ vững được lợi thế cạnh tranh của công ty mình, bất cứ lợi thế cạnh tranh nào, bằng bất cứ giá nào.

Điều này xuất phát từ việc họ sẵn sàng lừa gạt khách hàng, giúp khách hàng tạo hồ sơ giả, biến khách hàng trở thành tòng phạm bằng cách khuyến khích, dụ dỗ khách hàng sử dụng những hồ sơ giả mạo như xác nhận ngân hàng và khai man bảng điểm cho những học sinh yếu kém để dễ xin visa, và thu mức phí dịch vụ cao hơn. Họ cũng sẵn sàng sao chép websites, mã khóa của các công ty khác.

Tại Việt Nam, việc nhái theo toàn bộ hình thức kinh doanh của công ty khác không bị lên án và coi là điều đáng xấu hổ.

Tại sao lại phải tạo ra những cái mới khi ta có thể làm nhái, copy?

Suy nghĩ phổ biến hiện nay là tại sao ta phải đầu tư nhiều thời gian, tiền của, công sức vào những cái mới khi ta có thể làm nhái theo những mô hình sẵn có. Dĩ nhiên, việc bắt chước và mang những cái bắt chước đó vào thực hiện lại là hai chuyện hoàn toàn khác, cũng như nói chưa chắc đã đi đôi với làm.

Điều này làm tôi nhớ đến một câu nói nổi tiếng của Ray Kroc – người mở đường cho thương hiệu MacDonald “Tôi luôn tin rằng đối thủ chỉ có thể ăn cắp ý tưởng và bắt chước phong cách của tôi. Nhưng họ sẽ không thể biết tôi đang nghĩ gì, và tôi sẽ luôn để họ làm người đi sau”. (Kiên trì, nhẫn nại: điều làm nên thương hiệu Mc Donald’s).

Vào tháng 2 năm 2014, bài báo có tên “Tại sao việc bắt chước lại đem lại hiệu quả cao nhất cho công ty bạn?”, của Brian Wong, CEO và người đồng sáng lập ra Kiip, một mạng phần thưởng di động đặt trụ sở tại San Francisco, tạo nên cái nhìn tích cực cho xu hướng này – không chỉ ở Việt Nam – bằng việc ghi nhận “hình thức kinh doanh từ việc cóp nhặt ý tưởng của bạn cho thấy bạn đã tạo ra các giải pháp và dịch vụ cần thiết cho nhu cầu của con người”.

Ông cũng nhắc nhở các các nhà sáng lập tiên phong về “tầm quan trọng của việc nhìn về phía trước, chứ không phải nhìn vào gương chiếu hậu. Những người đi cóp nhặt sẽ không thể nào nhận biết chính xác bên trong công ty của bạn có gì hoặc thực sự cửa hàng của bạn như thế nào. Cuối cùng thì bạn cũng sẽ đủ khả năng vượt lên trên, bỏ xa họ ở những khúc cua bởi vì họ chỉ có thể làm theo những gì bạn trưng bày ra ngoài mà thôi”.

Những công ty mới thành lập, đặc biệt những công ty cung cấp những giải pháp mới hữu hiệu cho thị trường hoặc cải thiện những hình thức cũ không còn khả năng sử dụng luôn làm tôi hứng thú, tuy nhiên, tôi cũng rất quan tâm tới những công ty hoạt động theo mô hình truyền thống với nền tảng đạo đức kinh doanh tốt, không lừa gạt người khác.

Bởi lẽ , những hình thức kinh doanh với tôn chỉ đạo đức tốt sẽ tạo nên những mô hình kinh doanh tốt. Trong lĩnh vực giáo dục, có rất nhiều cơ hội để làm việc tốt và làm điều có ích, nhưng thực tế thì chỉ có một vài công ty quan tâm đến điều này, và phần lớn mọi người chỉ quan tâm đến cái lợi trước mắt, thu lợi nhuận bằng mọi giá.

Sự cóp nhặt có sáng tạo

Lời khuyên của tôi dành cho những người này là – dù có đi sao chép thì cũng nên có tính sáng tạo! Từ hình thức tới nội dung. Ví dụ trong ngành ẩm thực cũng thế, Việt Nam sẽ không thể phát triển được nếu tính sáng tạo không được phát huy.

Có thể, bạn không có đủ trình độ, kinh nghiệm hoặc mạng lưới thông tin để nổi trội hơn đối thủ cạnh tranh, điều đó có nghĩa là bạn sẽ bị thụt lùi hơn họ vài bước. Cũng có thể, cái mong muốn có được một giấy phép kinh doanh, một lễ khai trương hoành tráng ngày hôm nay sẽ trở nên lỗi thời, hoặc thậm chí trở thành một bài học cay đắng của ngày mai.

Gần đây tôi có diễn thuyết tại một buổi hội thảo thường niên được tổ chức bởi một học viện hàng đầu trong lĩnh vực tin học tại Việt Nam. Vì chủ đề được tôi đề cập đến là “Giao thoa văn hóa thúc đẩy sự sáng tạo”, tôi bắt đầu bài diễn văn bằng một vài nhận xét về tính sáng tạo, một chủ đề rất nóng tại Việt Nam.

Trong vài tuần trở lại đây, tôi thấy rất nhiều kênh thông tin đưa ra những nhận xét như “Việt Nam cần lắm những sáng tạo: Ý kiến của chuyên gia và “ để phát triển bền vững, Việt Nam cần thúc đẩy tính sáng tạo trong người dân”. Và trong khi có rất nhiều ví dụ về sự sáng tạo ở Việt Nam, cũng có rất nhiều những công ty, như tôi nói ở trên, vẫn mang nặng tư duy bắt chước và sao chép ý tưởng.

Chỉ có tính sáng tạo mới giúp được Việt Nam tiến lên, thoát khỏi danh sách nước có mức thu nhập trung bình. Trong 30 năm tới, mức lợi tức dân số của Việt Nam sẽ không còn nữa, và đồng hồ đã điểm rồi. Phải hành động ngay hôm nay.

Các văn phòng đại diện lừa gạt học sinh, phụ huynh và đối tác thế nào?

Sau đây là cách vài văn phòng đại diện lừa khách hàng và các tổ chức. Vì hành vi lừa đảo luôn là con dao hai lưỡi ảnh hưởng đến nhiều người. Nó có thể gây ra những hậu quả từ nghiêm trọng đến dở khóc dở cười; từ bất hợp pháp đến phi đạo đức nhưng vẫn được coi là hợp pháp.

Những thông tin đưa ra dưới đây được tổng hợp từ trải nghiệm của bản thân tôi và từ các nguồn báo chí, chỉ ra rõ ràng thực tế là các công ty làm việc trong lĩnh vực giáo dục của Việt Nam cần hoàn thiện nhiều hơn nữa.

Học sinh và phụ huynh

  • Những hình thức quảng cáo không chuẩn, đưa thông tin sai lệch về trường
  • Viết hộ học sinh các bài tiểu luận
  • Viết hộ thư giới thiệu
  • Tạo các tài khoản email, giả làm giáo viên rồi gửi các thư nhận xét, thư giới thiệu
  • Cung cấp hoặc khuyến khích sử dụng các tài liệu giả để xin visa (ví dụ, bảng điểm giả, giấy tờ ngân hàng giả) và tính phí dịch vụ cao lên
  • Giúp gia đình học sinh làm giả giấy tờ đăng ký kinh doanh để dễ chứng minh tài chính
  • Nhận tiền đặt cọc của khách hàng rồi bỏ trốn
  • Tính “phí nộp đơn” cao hơn so với mức quy định của nhà trường

Các tổ chức/ Trường ở nước ngoài

  • Không tìm được đúng trường phù hợp với nhu cầu và nguyện vọng của học sinh
  • Quảng cáo sai về trường
  • Không lấy được giấy phép chuẩn cho các sự kiện do công ty tổ chức, mang đến rất nhiều rủi ro cho người tham gia (ví dụ như công an có thể yêu cầu đóng cửa sự kiện và tịch thu tất cả các hộ chiếu của người nước ngoài)
  • Tăng số lượng đăng ký tham gia sự kiện bằng cách tạo các địa chỉ email giả, thậm chí đánh cắp của người khác nhằm tạo ấn tượng với khách hàng tiềm năng
  • Tăng số lượng học sinh ảo tham gia vào các sự kiện như triển lãm giáo dục, bằng cách trả tiền cho nhà trường để tập hợp học sinh tham gia hoặc trả tiền cho học sinh ảo đến tham gia triển lãm, khiến các sự kiện này chỉ mang tính chất quảng cáo, không có chất lượng
  • Tính phí khách hàng cao hơn mức quy định, bằng cách chia các loại phí riêng là phí nộp đơn và phí xét tuyển (ví dụ, mức phí thu của học sinh là $200, trong khi phí nộp đơn nhà trường yêu cầu chỉ có $50)

Hầu hết các văn phòng đại diện không chọn lọc đối tác làm việc, họ sẵn sàng ký kết với bất kỳ đối tác nào miễn là mang lại cho họ lợi nhuận.

Tổng quan

  • Không có giấy phép kinh doanh (phi pháp)
  • Không có chứng chỉ được hoạt động trong lĩnh vực tư vấn du học (có giấy phép kinh doanh nhưng không được hoạt động như một đại diện tuyển sinh)
  • Nhân viên tư vấn không được cấp chứng chỉ hoặc có trình độ tiếng Anh (đây là quy định của Nhà nước)
  • Sử dụng hình ảnh quảng cáo sai mục đích. Ví dụ: một công ty, không hề có mối quan hệ nào với một trường đại diện, đăng quảng cáo học bổng của trường lên website và thông báo hỗ trợ tuyển sinh, như là đã có cam kết chính thức với trường vậy
  • Đưa thông tin không chính xác: đăng thông tin về trường lên website và/ hoặc Facebook mà không có sự đồng ý của trường
  • Thu 2 lần lợi nhuận (thu toàn bộ chi phí từ khách hàng + hoa hồng từ nhà trường/ tổ chức)
  • Lên Facebook của đối thủ cạnh tranh và đánh giá thấp họ (1 sao)
  • Mua “Thích/ Likes” trên facebook
  • Treo biển quảng cáo tại các trường Trung học phổ thông, chụp ảnh lại, sau đó tháo biển và cho ảnh lên website của công ty hoặc trang Facebook để lấy tiếng “được vinh danh bởi các tổ chức giáo dục”
  • Sử dụng tên của đối thủ cạnh tranh có tên tuổi trên Google Adwords, một hành vi vô cùng tệ hại, cho dù nó không phải bất hợp pháp nhưng rất phi đạo đức
  • Các chiêu thức làm cho clip quảng cáo trên Youtube trở nên phổ biến, được nhiều người biết đến như là chỉ ngồi xem đi xem lại để tăng số lượng lần xem, mà không biết rằng làm như thế là trái với quy định của Youtube (hãy tra google và tìm hiểu về Youtube và 301+ để biết thêm thông tin)

Những hành vi sai trái của văn phòng đại diện – Đã đến lúc họ cần thay đổi

Phụ huynh vẫn mong mỏi tìm được một công ty đáng tin cậy, tôn trọng khách hàng, không lừa gạt tiền và thời gian của họ.

Có nhiều lý do tại sao Chương trình giáo dục bậc cao tại Hoa Kỳ lại đang là vấn đề nóng, được nhiều người quan tâm và tại sao chính phủ Việt Nam lại nỗ lực để đưa mọi thứ vào trong khuôn khổ, với rất nhiều quy định mới, yêu cầu các công ty tư vấn giáo dục phải thực hiện, trong đó bao gồm quy định tất cả nhân viên tư vấn phải được tham gia các khóa đào tạo chuyên sâu và có chứng chỉ tư vấn.

Theo như quyết định 05/2013/QD-TTg, được trình bởi bộ Giáo dục và đào tạo và chấp thuận bởi thủ tướng chính phủ vào tháng 1 năm 2013, các công ty tư vấn du học phải đáp ứng các yêu cầu sau:

  • Mỗi chi nhánh, văn phòng đại diện của công ty phải có ít nhất 500 triệu VND trong tài khoản ngân hàng
  • Người thành lập công ty và nhân viên phải có ít nhất một bằng đại học, thông thạo 1 ngoại ngữ và được trao chứng chỉ bởi bộ giáo dục và đào tạo

Thêm vào đó, thông tin của các trường đối tác ở nước ngoài phải được đăng rộng rãi và minh bạch. Phòng giáo dục ở các địa phương phải có trách nhiệm giám sát và thi hành quyết định này.

Tuy nhiên, để thay đổi cũng cần có thời gian, và các công ty hoạt động trong lĩnh vực tư vấn du học cần nỗ lực hơn rất nhiều để luôn đặt quyền lợi của khách hàng, của các đơn vị đối tác lên trên lợi ích cá nhân. Và những quy định chặt chẽ của Bộ giáo dục bước đầu thể hiện những bước đi đúng hướng.

Kỳ vọng của khách hàng ngày một tăng

Có một điều đáng mừng là khách hàng, những người sử dụng dịch vụ tại Việt Nam ngày một hiểu hơn về quyền lợi của mình, đồng thời kỳ vọng đối với người cung cấp dịch vụ cũng ngày một khắt khe hơn.

Phụ huynh và học sinh ngày càng có trình độ, hiểu biết rất rõ các chương trình học, điều đó cũng tạo nên những áp lực cần thiết để các công ty ngày càng hoàn thiện lên.

Cuối cùng thì, môi trường cạnh tranh và một mô hình quản lý tốt sẽ quyết định các yếu tố còn lại.

Đối với các đơn vị giáo dục vẫn đang dùng chiêu trò gian lận, họ nên nhớ rằng, thị trường đang ngày một khó tính hơn, điều đó đồng nghĩa với việc họ cần tìm cho mình 1 cách làm ăn chân chính để tồn tại, nếu không sẽ bị đào thải ra khỏi cuộc chơi.

Nghiên cứu kỹ thị trường

Tôi vẫn thường nói với các bạn đồng nghiệp làm việc tại các trường Giáo dục bậc cao rằng đừng nên tin vào những mục quảng cáo hoặc các đường link thường xuyên được gửi đến địa chỉ email của họ.

Có những công ty còn khôn khéo, biết cách lấy lòng tin của trường nước ngoài bằng việc nhấn mạnh rằng công ty của họ hoạt động dựa trên quy định về đạo đức kinh doanh NAFSA, của Hiệp hội giáo dục quốc tế NACAC, của tổ chức tư vấn tuyển sinh quốc gia.. Tuy nhiên, những thông tin này chỉ có trên giấy tờ, còn thực tế thì họ không tuân theo một tiêu chuẩn nào.

Có công ty thậm chí quảng cáo rằng chỉ những trường đại học lớn, được ghi danh trong khu vực mới đủ điều kiện tham gia triển lãm giáo dục của họ. Trên thực tế, những trường được xếp hạng quốc gia cũng được tham gia triển lãm, vì a) chính họ không phân biệt được; hoặc b) lợi nhuận được coi trọng hơn chữ tín – đó chỉ là những lời hứa suông, những chiêu quảng cáo câu khách.

Tôi cũng vẫn luôn khuyên các bạn đồng nghiệp nên thận trọng, cần kiểm tra kỹ thông tin trước khi chọn văn phòng tuyển sinh. Việc nghiên cứu kỹ thị trường này giúp họ tiết kiệm thời gian, tiền bạc, và những bức xúc không cần thiết trong tương lai.

Vậy làm thế nào lựa chọn được một công ty tư vấn, 1 đại diện tuyển sinh tốt?

Ở Việt Nam cũng như ở Mỹ, đây quả thực là một thách thức lớn.

Các tổ chức lớn đã thành công trong việc phát triển mạng lưới tuyển sinh ở Việt Nam sẽ không dễ dàng gì giới thiệu đại lý của họ cho bạn, tuy nhiên họ rất cởi mở chia sẻ kinh nghiệm chọn lọc, đánh giá hiệu quả làm việc của các công ty, và cả số lượng học sinh mà công ty đó có thể gửi sang các trường đối tác ở nước ngoài mỗi năm.

Có những đồng nghiệp còn hỗ trợ nhiệt tình bằng cách giới thiệu trực tiếp những công ty làm ăn chân chính và khuyến cáo những công ty làm ăn không đứng đắn.

Thêm vào đó, ngày càng có nhiều những triển lãm giáo dục được tổ chức theo dạng “ông mai, bà mối”, chỉ đưa học sinh tới cho các đại diện trường tham gia. Việc lựa chọn cho đúng các đại diện tuyển sinh hoàn toàn phụ thuộc vào nguồn thông tin các đại diện của trường có và các quy định khác nhau của từng trường trong việc lựa chọn các đại diện đó.

Và khi đã ký thỏa thuận hợp tác thì nên giữ mối liên lạc thường xuyên với đại diện tuyển sinh.

Những cơ quan chứng nhận độc lập như Hội đồng tuyển dụng quốc tế Mỹ hoặc AIRC có thể hỗ trợ, tuy nhiên, cũng có những nhược điểm, ví dụ như: AIRC không đủ thẩm quyền để quản lý những đại diện tuyển sinh đã có đăng ký, và tất cả 72 đại diện tuyển sinh với các chi nhánh ở khắp 300 tỉnh thành, 90 quốc gia toàn thế giới được quản lý chỉ bởi 4 nhân viên.

Vì vậy, trong khi AIRC rất có tiếng trong việc tuyển sinh sinh viên quốc tế bởi dịch vụ uy tín, chất lượng, việc kiểm soát chất lượng các đối tác tuyển sinh không thực sự hiệu quả.

Các trường tại Mỹ có thể nhờ văn phòng Dịch vụ thương mại Mỹ tại quốc gia muốn tuyển sinh kiểm tra thông tin (nhưng cũng cần lưu ý là hầu hết những thông tin họ cung cấp không phải là nguồn tin chính thống).

Một nguồn thông tin hữu ích khác là từ các tổ chức như NAFSA và NACAC, bao gồm cả “Những hướng dẫn cần thiết khi làm việc cùng đại diện tuyển sinh ở nước ngoài”, “Lựa chọn đối tác tuyển sinh: cẩm nang cho các trường trung học, cao đẳng và đại học”, bao gồm các bước quan trọng mà hiệp hội hay các trường cần lưu ý. Thông tin được đăng tải trên website của NACAC.

Hướng đến tương lai

Trong những năm gần đây, chính phủ Việt Nam, thông qua bộ Giáo dục và đào tạo, đã có những bước tiến đáng kể trong việc hạn chế những tổ chức giáo dục làm việc không có đạo đức, các trường không có xếp hạng, không uy tín ở nước ngoài, việc làm giả giấy tờ, hồ sơ.

Về dài hạn, thách thức gặp phải là việc quy chuẩn hóa, hợp pháp hóa các quy định mới này. Còn trong ngắn hạn, những quy định chặt chẽ này của bộ giáo dục và đào tạo tuy chậm nhưng mà chắc, tạo nên một môi trường làm việc minh bạch, hiệu quả hơn.

* Tiến sỹ Mark Ashwill là giám đốc điều hành của Capstone Việt Nam, một công ty phát triển nguồn nhân lực, cung cấp các giải pháp giáo dục và đào tạo với 2 văn phòng tại Hà Nội và Hồ Chí Minh. Tiến sỹ Ashwill từng là giám đốc của viện giáo dục quốc tế IIE ở Việt Nam từ 2005-09, trong cùng khoảng thời gian IIE Việt Nam quản lý EducationUSA. Capstone Việt Nam cam kết chỉ làm việc với các trường đại học bậc cao, cũng như các trường đối tác uy tín, có xếp hạng trong khu vực. Có thể tìm hiểu thêm thông tin về tiến sỹ Ashwill qua trang blog: “Nhà sư phạm quốc tế ở Việt Nam – An International Educator in Vietnam”.

 

Thiết lập thông tin chính xác, nghiêm túc

SBTN

Đây là bài cuối cùng tôi viết trong năm 2014, một năm thành công trên nhiều mặt. Dưới đây, tôi xin kể một tình huống đã trải qua khi dùng internet để dẫn chứng thêm nhận định về Internet , công cụ vừa mang lại những tiện ích, vừa là mối hiểm họa khó lường. Và bài học rút ra ở đây là gì? Hãy đọc, tiếp thu mọi thứ bằng đầu óc phân tích khôn ngoan, kiểm tra rõ ràng các nguồn và luôn đặt câu hỏi về nội dung. Hãy dừng lại và suy nghĩ trước khi đâm đầu theo hiệu ứng đám đông.

Vào cuối tháng 10, Đài truyền hình truyền thông Sài Gòn (SBTN) ở Garden Grove, CA, USA phát hành một bài viết (Không tìm thấy trang/Page Not Found), trích dẫn bài viết của tôi, kèm theo một danh sách các tổ chức giáo dục bậc cao không được kiểm định tại Mỹ đã được đăng tải ở đây từ năm 2010. Trước khi bài báo này được gỡ xuống (tôi có thể đoán được lý do, nhưng nếu chưa rõ ràng, tôi thiết nghĩ không nên phỏng đoán ở những diễn đàn chung), nó đã có mặt trên rất nhiều các blogs khác nhau và tôi cũng nhận thấy lượng truy cập vào trang blog cá nhân An International Educator in Vietnam tăng lên. Ngoài ra, tôi còn nhận được email cảm ơn về bài viết. Thực ra, danh sách kia được lấy từ 1 bài viết từ năm 2010 của tôi và được tôi cập nhật lại vào năm 2012. Nói cách khác, đó là thông tin đã lỗi thời, được xào lại để sử dụng vào mục đích chính trị . Vậy tại sao lại có việc bài báo này dựa trên những nguồn tin đã lỗi thời nhằm phục vụ các mục đích chính trị khác nhau? Hãy đọc thêm để hiểu rõ hơn về điều này.

Động cơ của bài báo của SBTN là nhằm bắt giữ Hà Văn Thắm, cựu chủ tịch Ocean Bank. Vào năm 2012, ông Thắm đồng ý cho công ty bất động sản Trung Dung vay số tiền 500 tỉ đồng (23,5 triệu đô la) mà không cần thế chấp. Các phương tiện thông tin đại chúng cho rằng công ty Trung Dung có khả năng bị vỡ nợ. Đến cuối năm 2013, tổng giá trị tài sản của ông Thắm đạt đến con số 1500 tỉ đồng (khoảng 70.7 triệu đô la), nâng ông lên vị trí thứ 8 trong số những người giàu nhất trên thị trường chứng khoán, cũng như tỉ phú ngân hàng tính theo giá trị đồng nội tệ.

Trên tài khoản LinkedIn và Wikipedia, ông Thắm nói mình “có bằng cử nhân Đại học Thương mại và bằng thạc sỹ tại trường Đại học Columbia Commonwealth. Ông cũng là tiến sỹ chuyên ngành Quản trị Kinh doanh trường Đại học Công nghệ Paramount”. Cả 2 trường đại học này đều không được cấp chứng nhận kiểm định tại Hoa Kỳ và có tên trong danh sách tôi nói trên, tạo ra một câu chuyện ngoài lề nhanh chóng trở nên rầm rộ trên các diễn đàn, bao gồm cả diễn đàn này. Cũng như nhiều trường hợp khác, nó đơn giản chỉ là một bài viết được SBTN sao chép từ bài blog gốc của tôi, đăng lên và sau đó đã phải gỡ xuống.

diploma-mills-top

Xuất phát từ Quận Cam, Cali, không có gì quá ngạc nhiên nếu như các bài viết của SBTN luôn mang màu sắc chính trị. Ví dụ, họ đưa thông tin sai lệch rằng Bộ Giáo dục và Đào tạo (GD&ĐT – MoET) không lên tiếng gì về vấn đề này, và đổ lỗi cho Chính Phủ Việt Nam đã không có bất kỳ động thái gì. Trên thực tế, như tôi đề cập đến trong một bài viết vào tháng 8 năm 2010, bộ GD&ĐT đã không chấp nhận các chương trình liên kết bất hợp pháp và thông báo sẽ không công nhận bằng cấp của những chương trình liên kết được giảng dạy bởi các trường quốc tế không có chứng nhận kiểm định. Nhân đây, tôi cũng xin nói luôn về vấn đề này:

Dường như đây là một câu chuyện với hồi kết có hậu. Vào tuần thứ 2 của tháng 8, Giáo sư Nguyễn Xuân Vang, Giám đốc ban phát triển Giáo dục Quốc tế của bộ GD&ĐT đã trả lời trong một buổi phỏng vấn rằng những chương trình liên kết không hợp lệ sẽ bị coi là phạm pháp và bộ giáo dục sẽ không công nhận bằng cấp từ các chương trình liên kết giữa Việt Nam và các đối tác nước ngoài không được kiểm định. Theo dõi bản dịch tiếng Anh ở link này: Bộ giáo dục sẽ từ chối các chứng chỉ, bằng cấp được trao bởi những những chương trình liên kết kém chất lượng. Đây là những gì ngài Giáo sư yêu cầu, như liều thuốc giảm đau cho vấn đề xã hội nhức nhối này.

Tôi nhớ đến nhà cựu lãnh đạo cũ của Trung Quốc Deng Xiaoping, người từng nói “Hãy mở cửa sổ ra, hít thở không khí trong lành, đồng thời tiêu diệt hết ruồi muỗi và côn trùng”. Ở Việt Nam,khi mà những cánh cửa đang được mở ra, tôi cảm nhận cũng như nhìn thấy rất rõ những màn chắn được dựng lên bên cạnh những cánh cửa đó, để bảo vệ quyền lợi cho học viên.

Một điểm nữa mà bài báo của SBTN lẽ ra nên nhắc tới, nếu như những người biên tập bỏ đi nhận thức mù mờ , về việc những dịch vụ lừa đảo đang hoạt động(hoặc đã và đang hoạt động) tại Việt Nam đều có trụ sở ở Mỹ. Vậy tại sao chính phủ Mỹ không xây dựng nên một quy chế quốc gia để ngăn cấm các trường Đại học lừa gạt sinh viên, làm ô nhiễm thị trường lao động với những bằng cấp và chứng chỉ giả mạo, làm hoen ố danh tiếng của nền giáo dục bậc cao Hoa Kỳ? SBTN lờ đi thực tế rõ ràng này vì đó không dính vào mục tiêu chính trị của họ.

MAA

NOTE:  This is the Vietnamese version of this 31.12.14 post:  Journalism or Political Ax-Grinding?: Setting the Record Straight