English to be second language in Vietnam HE (The PIE News)

Educational institutions in Vietnam have been directed to implement English as a second language on campus, it has been announced, which could increase student mobility and international collaborations with the country.

I was recently interviewed by The PIE News, an industry newsletter for professionals in international education, about a new initiative in Viet Nam involving the use of English as a second language at 61 institutions that was recently announced by Dr. Phung Xuan Nha, the new minister of education and training.

Here’s a choice excerpt that will hopefully whet your appetite for more:

Mark Ashwill, managing director of Capstone Vietnam, a full-service educational consulting company with offices in Hanoi and Ho Chi Minh City (HCMC), told The PIE News that the new regulation is a “bold move”.

“It sends a very strong signal that English proficiency is important for Vietnam, its ongoing integration into the global community, and its long-term sustainable development.”

Follow this link to read the article in its entirety.


The PIE Insider: Viet Nam

pie news logo

Since many of the facts and figures in this Viet Nam update are outdated, below is my (more up-to-date) information, where necessary and available, including sources and some comments.


youth population breakdown (revised)

Youth Population Breakdown (2015):  This up-to-date information is from the CIA World Factbook for Viet Nam.

Adjusted PCI

Adjusted National PCI (2014):  The most up-to-date information from the World Bank is $2,111.10 (for 2015).


GDP PPP PCI (2014):  A more recent figure, which reflects how rapidly the economy is growing and therefore the ability to pay for big ticket items like overseas study, is $6,000 (2015), from the CIA World Factbook – Viet Nam

mobile tertiary

Number of Internationally Mobile Tertiary Students (2013):  There is more up-to-date information.  For example, there are nearly 110,000 Vietnamese students in the top 5 host countries alone, including Japan, the USA, Australia, China, and Singapore – in descending order. Even in 2013, there were an estimated 125,000 Vietnamese studying overseas in 49 countries and territories, and that was a low estimate, in my opinion.  

top 10

Top 10 destinations (2013): The numbers are old.  The most recent top ten list would look more like this:  Japan, USA, Australia, China, Singapore, the UK, France, Russia, Germany, and Canada.  

Student weeks in ELT (2014):   Isn’t there anything more up-to-date?  This market segment is changing rapidly.  As of 3/16, 11.9% of all Vietnamese students (3458) in the US were enrolled in “language training” programs.


K-12 students abroad (2013):  The numbers are old.  For examples, there were 3715 Vietnamese students enrolled in US secondary (3537/12.2% of 29101) and primary (178/.6%) school as of March 2016 and 1731 in Australian schools as of May 2016.  That’s a total of 5442 in those two countries alone. 

K-12 students by destination (2013):  Probably similar three years later.

top agencies

Government-Certified Education Agencies:   This is based on the number of Vietnamese students these companies send overseas.  The data are self-reported, which casts doubt on their accuracy.  One additional point is that education agents are no longer certified in Viet Nam as of 1 July 2016.  The Ministry of Education and Training rescinded the policy approved in 2013 by the Prime Minister.

higher ed institutions

Number of Domestic Higher Education Providers (2012/13):  This figure is correct, more or less. 


Percentage of Vietnamese Students Abroad Who Are Self-Funded:  I don’t have up-to-date information but suspect this is still correct, based on my experience and from what I’ve read.  This is the figure used by Viet Nam’s Ministry of Finance.


“Vietnam’s Book People – A new exodus is taking place from Vietnam”

thediplomat_logoby Kris Hartley is a Visiting Lecturer in Economics at Vietnam National University – Ho Chi Minh City, and a PhD Candidate at the Lee Kuan Yew School of Public Policy, National University of Singapore.

More than two decades after the emigration of Vietnam’s “boat people” reached its apex, a new exodus is underway. Increasing numbers of university-aged Vietnamese students are pursuing degrees abroad. These new emigrants – who can perhaps be termed “Book People” – see high value in degrees from American, British, and Australian schools. Further, many remain in their host countries after graduation, attracted by high paying jobs matching their skill sets. Two factors can reverse this loss of talent: growth in domestically owned high-value-added industries and continued improvement of domestic universities. These strategies could also be a roadmap for the many countries facing similar emigration challenges.

Follow this link to read the article in its entirety.

A few points:

  • A generally useful and informative overview of recent trends related to young Vietnamese and overseas study.
  • The title, a lame attempt to draw some kind of analogy with the “boat people”of the post-war era, is a bit of a reach, IMHO.
  • The author’s view of “brain drain”, as illustrated in the statement that “a worrying portion of Vietnam’s vast and youthful creative potential continues to be lost to the West,” is a bit of an oversimplification of this complex phenomenon.
  • The author notes that “many remain in their host countries after graduation, attracted by high paying jobs matching their skill sets.”  While that’s true, many are also returning to work and quite a few to start their own businesses.  More research needs to be conducted in this area.
  • This excerpt jumped off of the screen:  Transformative economic growth will not occur until the means of production are owned and managed more by domestic firms than by foreign firms. This is not to suggest that foreign firms have no place in Vietnam. However, the increased presence and competitiveness of domestically owned firms would better circulate profit and capital back into the Vietnamese economy; the country could move away from its reliance on outsourcing and towards self-sufficiency.
  • The link between these trends and the call for “transformative economic growth” is tenuous.

MAA (I’m back! :-))

Vietnam-Fulbright University (of Vietnam)?

Here’s an update on the Fulbright University Vietnam (FUV), which is being built on the solid and well-respected foundation of the Fulbright Economics Teaching Program (FETP),  a partnership established in 1994 – the year the decades long economic embargo was lifted and a year before the normalization of diplomatic relations – by the Harvard Kennedy School and the HCMC University of Economics.  The Vietnamese government recently granted an operating license to the Trust for University Innovation in Vietnam (TUIV), the non-profit organization that is the catalyst for this ambitious project.

fetp logoAccording to a press release on the FETP website, FUV will be built on a 15 hectare (37 acre) plot of land in the Saigon High-Tech Park near HCMC.  Incorporated as a not-for-profit, foreign-invested university, FUV will offer research and education in public policy and management, STEM (science, technology, engineering and math), medicine, social sciences, humanities, and interdisciplinary sciences.

The plans are to begin construction next year with investment capital of $70 million, including $5.3 million in the initial phase, $20 million in the second phase (2017-2020) and $44.7 million in the third phase (2020-2030).

Where’s the money coming from?  Since it’s a US university, it must be the US government or another US source, right?  Here’s the “money paragraph”, pun intended, in a 10 July 2015 article entitled US-backed university in Vietnam cements diplomatic ties:

TUIV has set targets to enrol 2,000 students and raise US$100 million in the university’s first five years. About half of the US$40 million pledged to date comes from the Vietnam Education Foundation, or VEF, Act of 2000, through which the Vietnamese government has been repaying debts to the United States incurred during the war years.

unwilling to give or spend; ungenerous.
“his employer is stingy and idle”
synonyms:    mean, miserly, niggardly, close-fisted, parsimonious, penny-pinching, cheeseparing, Scroogelike

Let me get this straight.  The FUV, which “is to be designed around key principles of US non-profit higher education, including self-governance and academic freedom,” is classified as a US university but 50% of the initial installment of $40 million is from the VEF balance, meaning it’s (indirectly) from the Vietnamese government.  It sounds like a joint project to me.  Why not call it the Vietnam-Fulbright University?  Senator J.W. would no doubt look down from heaven with a smile on his face.  If you leave out “Vietnam” and the FUV is receiving “about” $20 million in Vietnamese government funding, nearly 30% of the total cost, he’ll be rolling over in his grave.

MQ-9-ReaperViewed from another perspective – in the spirit of turning swords into plowshares – the TUIV could fund the entire university, including all three phases, with the cost of just over five (5) MQ-9 Reaper drones.  Let that sink in for a moment.  (Each drone costs $13.77 million, not including the cost of ground stations and other associated equipment.  An added benefit of diverting funds from a drone budget to a new university is that fewer innocents are likely to die.)  Since this not very likely, let’s just call it the Vietnam-Fulbright University in honor of Sen. J. William Fulbright, passionate opponent of the American War in Vietnam, vocal critic of US foreign policy and author of the classic, The Arrogance of Power.  He would be pleased.  Plus, what a great way to cap off the 20th anniversary of the normalization of diplomatic relations between the two countries.


Taking Vietnam to the Next Level: The Role of Education


I recently had the opportunity to speak to members of UPCEA at its 100th annual conference and post-conference international briefing with a focus on Southeast Asia: Malaysia, Indonesia, Vietnam – Higher Education in Context.  The University Professional & Continuing Education Association (UPCEA) is the leading association for professional, continuing, and online education in the US.

Below a description of my international briefing presentation:

speaker2015 is a year of several noteworthy anniversaries in Vietnam of historical and personal significance.  40 years since the end of the war, 20 years since the normalization of relations between Vietnam and the US and 10 years since I moved to Hanoi.

This presentation will include information, insights and observations gleaned from nearly a decade of living and working in Vietnam as an educational entrepreneur, first for a US international education NGO whose slogan is Opening Minds to the World and, since 2009, for a Vietnamese educational consulting company whose slogan is Reaching New Heights.

The theme of the discussion is “taking Vietnam to the next level” – innovation over imitation, substance over image, veracity over veneer – and the contributions that education can make, including international educational exchange.  The latter includes student recruitment, student and faculty exchanges, study abroad programs, service learning and internships, education and training programs, including online, etc.

Vietnam is a country on the move.  Daunting obstacles overcome. Suffering redeemed. Phenomenal progress achieved. New summits yet to be conquered.  How can your institution benefit from incorporating Vietnam into its internationalization strategy?  What contributions can you make to help take Vietnam to the next level under the rubric of global service and in the spirit of doing well and doing good?

Jill Biden, one of my fellow speakers and wife of US Vice President Joe Biden.
Dr. Jill Biden, one of my fellow speakers and wife of US Vice President Joe Biden. Dr. Biden was the conference keynote speaker.

I also spoke at an innovation roundtable named after my blog (with an extra dose of “intrigue”!) and at a meeting of the UPCEA International Network about student recruitment in Vietnam.  Thank you, UPCEA, for the opportunity to speak to your members about two of my favorite topics, international education and Vietnam!





One Less Finger in the Dike: Financial Autonomy & VN Higher Education

At least seven public universities in Vietnam have applied for “financial autonomy” since the government promised late last year that it would give them full control over fiscal affairs, including setting their own tuition rates. 
Two of the applicants – Ton Duc Thang University and University of Economics in Ho Chi Minh City – have so far got the permission.

This trend, which began in 2006 with increased autonomy for public universities, including student recruitment, will only accelerate in the years to come.  Other well-known and widely respected universities such a Foreign Trade University (FTU), Hanoi University and the HCMC University of Industry, are still awaiting approval.

As this 11 March 2015 article, Vietnam public colleges sever ties with state, handle own coffers, points out, tuition at Ton Duc Thang University and the HCMC University of Economics will be significantly higher than state limits, currently set at VND550,000-VND800,000 (US$25-40) a month.  The economics faculty will charge students about $600 a year, increasing to $667 this fall and again to $760 next year.

 Students pay tuition at HCMC University of Industry. Photo: Dao Ngoc Thach (Courtesy of Thanh Nien News)
Students pay tuition at HCMC University of Industry. Photo: Dao Ngoc Thach (Courtesy of Thanh Nien News)

Since there are very few free lunches in life, the trade-off for “complete freedom”, e.g., no tuition caps, is the disappearance of state funding.  What we’re witnessing is nothing less than the transformation of some of Vietnam’s top public institutions from state-funded to independent non-profit entities.  This makes sense in a country in which the economy is rapidly expanding, income and wealth are increasing exponentially and education is highly valued.

Financial autonomy has the potential of benefiting universities and the students they serve in myriad ways, assuming they have visionary leaders and a good system of checks and balances.  Ideally, it will result in improved quality as a result of higher faculty and staff salaries, reduced workload, smaller class sizes, better infrastructure, more student services, etc.  As at universities in other countries, differential tuition means that less popular but strategically important fields of study will be subsidized by some of the more popular programs.  My hope is also that money is set aside in the form of merit- and need-based scholarships for academically qualified but low-income students so that they, too, can benefit from a quality higher education without going into debt.

The times they are a-changin’ in Vietnamese higher education!



Thiết lập thông tin chính xác, nghiêm túc


Đây là bài cuối cùng tôi viết trong năm 2014, một năm thành công trên nhiều mặt. Dưới đây, tôi xin kể một tình huống đã trải qua khi dùng internet để dẫn chứng thêm nhận định về Internet , công cụ vừa mang lại những tiện ích, vừa là mối hiểm họa khó lường. Và bài học rút ra ở đây là gì? Hãy đọc, tiếp thu mọi thứ bằng đầu óc phân tích khôn ngoan, kiểm tra rõ ràng các nguồn và luôn đặt câu hỏi về nội dung. Hãy dừng lại và suy nghĩ trước khi đâm đầu theo hiệu ứng đám đông.

Vào cuối tháng 10, Đài truyền hình truyền thông Sài Gòn (SBTN) ở Garden Grove, CA, USA phát hành một bài viết (Không tìm thấy trang/Page Not Found), trích dẫn bài viết của tôi, kèm theo một danh sách các tổ chức giáo dục bậc cao không được kiểm định tại Mỹ đã được đăng tải ở đây từ năm 2010. Trước khi bài báo này được gỡ xuống (tôi có thể đoán được lý do, nhưng nếu chưa rõ ràng, tôi thiết nghĩ không nên phỏng đoán ở những diễn đàn chung), nó đã có mặt trên rất nhiều các blogs khác nhau và tôi cũng nhận thấy lượng truy cập vào trang blog cá nhân An International Educator in Vietnam tăng lên. Ngoài ra, tôi còn nhận được email cảm ơn về bài viết. Thực ra, danh sách kia được lấy từ 1 bài viết từ năm 2010 của tôi và được tôi cập nhật lại vào năm 2012. Nói cách khác, đó là thông tin đã lỗi thời, được xào lại để sử dụng vào mục đích chính trị . Vậy tại sao lại có việc bài báo này dựa trên những nguồn tin đã lỗi thời nhằm phục vụ các mục đích chính trị khác nhau? Hãy đọc thêm để hiểu rõ hơn về điều này.

Động cơ của bài báo của SBTN là nhằm bắt giữ Hà Văn Thắm, cựu chủ tịch Ocean Bank. Vào năm 2012, ông Thắm đồng ý cho công ty bất động sản Trung Dung vay số tiền 500 tỉ đồng (23,5 triệu đô la) mà không cần thế chấp. Các phương tiện thông tin đại chúng cho rằng công ty Trung Dung có khả năng bị vỡ nợ. Đến cuối năm 2013, tổng giá trị tài sản của ông Thắm đạt đến con số 1500 tỉ đồng (khoảng 70.7 triệu đô la), nâng ông lên vị trí thứ 8 trong số những người giàu nhất trên thị trường chứng khoán, cũng như tỉ phú ngân hàng tính theo giá trị đồng nội tệ.

Trên tài khoản LinkedIn và Wikipedia, ông Thắm nói mình “có bằng cử nhân Đại học Thương mại và bằng thạc sỹ tại trường Đại học Columbia Commonwealth. Ông cũng là tiến sỹ chuyên ngành Quản trị Kinh doanh trường Đại học Công nghệ Paramount”. Cả 2 trường đại học này đều không được cấp chứng nhận kiểm định tại Hoa Kỳ và có tên trong danh sách tôi nói trên, tạo ra một câu chuyện ngoài lề nhanh chóng trở nên rầm rộ trên các diễn đàn, bao gồm cả diễn đàn này. Cũng như nhiều trường hợp khác, nó đơn giản chỉ là một bài viết được SBTN sao chép từ bài blog gốc của tôi, đăng lên và sau đó đã phải gỡ xuống.


Xuất phát từ Quận Cam, Cali, không có gì quá ngạc nhiên nếu như các bài viết của SBTN luôn mang màu sắc chính trị. Ví dụ, họ đưa thông tin sai lệch rằng Bộ Giáo dục và Đào tạo (GD&ĐT – MoET) không lên tiếng gì về vấn đề này, và đổ lỗi cho Chính Phủ Việt Nam đã không có bất kỳ động thái gì. Trên thực tế, như tôi đề cập đến trong một bài viết vào tháng 8 năm 2010, bộ GD&ĐT đã không chấp nhận các chương trình liên kết bất hợp pháp và thông báo sẽ không công nhận bằng cấp của những chương trình liên kết được giảng dạy bởi các trường quốc tế không có chứng nhận kiểm định. Nhân đây, tôi cũng xin nói luôn về vấn đề này:

Dường như đây là một câu chuyện với hồi kết có hậu. Vào tuần thứ 2 của tháng 8, Giáo sư Nguyễn Xuân Vang, Giám đốc ban phát triển Giáo dục Quốc tế của bộ GD&ĐT đã trả lời trong một buổi phỏng vấn rằng những chương trình liên kết không hợp lệ sẽ bị coi là phạm pháp và bộ giáo dục sẽ không công nhận bằng cấp từ các chương trình liên kết giữa Việt Nam và các đối tác nước ngoài không được kiểm định. Theo dõi bản dịch tiếng Anh ở link này: Bộ giáo dục sẽ từ chối các chứng chỉ, bằng cấp được trao bởi những những chương trình liên kết kém chất lượng. Đây là những gì ngài Giáo sư yêu cầu, như liều thuốc giảm đau cho vấn đề xã hội nhức nhối này.

Tôi nhớ đến nhà cựu lãnh đạo cũ của Trung Quốc Deng Xiaoping, người từng nói “Hãy mở cửa sổ ra, hít thở không khí trong lành, đồng thời tiêu diệt hết ruồi muỗi và côn trùng”. Ở Việt Nam,khi mà những cánh cửa đang được mở ra, tôi cảm nhận cũng như nhìn thấy rất rõ những màn chắn được dựng lên bên cạnh những cánh cửa đó, để bảo vệ quyền lợi cho học viên.

Một điểm nữa mà bài báo của SBTN lẽ ra nên nhắc tới, nếu như những người biên tập bỏ đi nhận thức mù mờ , về việc những dịch vụ lừa đảo đang hoạt động(hoặc đã và đang hoạt động) tại Việt Nam đều có trụ sở ở Mỹ. Vậy tại sao chính phủ Mỹ không xây dựng nên một quy chế quốc gia để ngăn cấm các trường Đại học lừa gạt sinh viên, làm ô nhiễm thị trường lao động với những bằng cấp và chứng chỉ giả mạo, làm hoen ố danh tiếng của nền giáo dục bậc cao Hoa Kỳ? SBTN lờ đi thực tế rõ ràng này vì đó không dính vào mục tiêu chính trị của họ.


NOTE:  This is the Vietnamese version of this 31.12.14 post:  Journalism or Political Ax-Grinding?: Setting the Record Straight