Let America Be America Again

Minneapolis, Associated Press

The shocking on camera murder of George Floyd and the subsequent protests, riots, and looting reminded me of this poem written in 1935 by the poet, novelist, fiction writer, and playwright, Langston Hughes (1902-1967), and published in the July 1936 issue of Esquire.

Racism is one of those “isms” whose seeds were planted with the arrival of the English colonialists over 400 years ago. It is a systemic disease the US has yet to eradicate in the spirit of Vergangenheitsbewältigung. The smoldering racism that has existed since before the founding of the republic has had fuel doused on it by a white nationalist divider-in-chief whose disdain for people of color is something he’s not shy about expressing directly or via racial dog whistles.

The brutality and murder continue either at the hands of white police officers or deranged young white men filled with hatred of people of color and who have access to personal weapons of mass destruction to make nightmares come true. Instead of Make America Great Again (was it ever “great” and for whom? why was it not “great” in 2016?), here’s a powerful slogan for you courtesy of Langston Hughes: And make America again!

A note about the photo below. Flag burning is constitutionally-protected free speech. In this particular case, it is also an expression of outrage and pain. It is the ultimate visual statement that the America of 2020 is still not an America for all of its citizens.

Shalom (שלום), MAA

US flag burned during a demonstration on 27 May 2020 in Los Angeles. Source: The Hill © Getty Images

Let America be America again.
Let it be the dream it used to be.
Let it be the pioneer on the plain
Seeking a home where he himself is free.

(America never was America to me.)

Let America be the dream the dreamers dreamed—
Let it be that great strong land of love
Where never kings connive nor tyrants scheme
That any man be crushed by one above.

(It never was America to me.)

O, let my land be a land where Liberty
Is crowned with no false patriotic wreath,
But opportunity is real, and life is free,
Equality is in the air we breathe.

(There’s never been equality for me,
Nor freedom in this “homeland of the free.”)

Say, who are you that mumbles in the dark?
And who are you that draws your veil across the stars?

I am the poor white, fooled and pushed apart,
I am the Negro bearing slavery’s scars.
I am the red man driven from the land,
I am the immigrant clutching the hope I seek—
And finding only the same old stupid plan
Of dog eat dog, of mighty crush the weak.

I am the young man, full of strength and hope,
Tangled in that ancient endless chain
Of profit, power, gain, of grab the land!
Of grab the gold! Of grab the ways of satisfying need!
Of work the men! Of take the pay!
Of owning everything for one’s own greed!

I am the farmer, bondsman to the soil.
I am the worker sold to the machine.
I am the Negro, servant to you all.
I am the people, humble, hungry, mean—
Hungry yet today despite the dream.
Beaten yet today—O, Pioneers!
I am the man who never got ahead,
The poorest worker bartered through the years.

Yet I’m the one who dreamt our basic dream
In the Old World while still a serf of kings,
Who dreamt a dream so strong, so brave, so true,
That even yet its mighty daring sings
In every brick and stone, in every furrow turned
That’s made America the land it has become.
O, I’m the man who sailed those early seas
In search of what I meant to be my home—
For I’m the one who left dark Ireland’s shore,
And Poland’s plain, and England’s grassy lea,
And torn from Black Africa’s strand I came
To build a “homeland of the free.”

The free?

Who said the free? Not me?
Surely not me? The millions on relief today?
The millions shot down when we strike?
The millions who have nothing for our pay?
For all the dreams we’ve dreamed
And all the songs we’ve sung
And all the hopes we’ve held
And all the flags we’ve hung,
The millions who have nothing for our pay—
Except the dream that’s almost dead today.

O, let America be America again—
The land that never has been yet—
And yet must be—the land where every man is free.
The land that’s mine—the poor man’s, Indian’s, Negro’s, ME—
Who made America,
Whose sweat and blood, whose faith and pain,
Whose hand at the foundry, whose plow in the rain,
Must bring back our mighty dream again.

Sure, call me any ugly name you choose—
The steel of freedom does not stain.
From those who live like leeches on the people’s lives,
We must take back our land again,
America!

O, yes,
I say it plain,
America never was America to me,
And yet I swear this oath—
America will be!

Out of the rack and ruin of our gangster death,
The rape and rot of graft, and stealth, and lies,
We, the people, must redeem
The land, the mines, the plants, the rivers.
The mountains and the endless plain—
All, all the stretch of these great green states—
And make America again!

Langston Hughes (1901-1967)

1936 photo by Carl Van Vechten

3 thoughts on “Let America Be America Again

  1. Related reading recommendation: “Light ‘Em Up” Warrior-Cops Are the Law — and Above the Law — as Violence Grips America By William J. Astore

    America’s forever wars in distant lands have now come home big time. Our house is lit up and on fire. Alarms are being sounded over and over again. If we fail to come together to fight the fire until our house is fully involved, we will find ourselves — and what’s left of our democracy — burning with it.

    http://www.tomdispatch.com/post/176711/

  2. Dịch tiếng Việt:

    Hãy để Nước Mỹ là Nước Mỹ Lần nữa

    Hãy để nước Mỹ là nước Mỹ lần nữa.
    Để người là giấc mơ người đã từng là.
    Để người là kẻ mở đường trên đồng rộng
    Kiếm tìm mái nhà nơi người thấy tự do.

    (Nước Mỹ chưa bao giờ là nước Mỹ với tôi.)

    Hãy để nước Mỹ là giấc mơ những người đang mơ mơ thấy-
    Hãy để người là miền đất hùng vĩ đại của tình yêu
    Nơi không có những nhà vua đồng lõa, chẳng kẻ độc tài bạo ngược
    Âm mưu nghiền nát con người.

    (Người chưa bao giờ là nước Mỹ với tôi.)

    Ô, hãy để quê hương tôi là xứ sở nơi Tự do
    Được cài lên vương miện với vành hoa ái quốc không lầm lẫn[ii]
    Dẫu cơ hội là có thực và cuộc đời là tự do
    Sự công bằng trong không khí ta đang thở.

    (Chưa bao giờ là sự công bằng cho tôi,
    Cũng không có tự do nào trên “quê hương của tự do”.)

    Hãy nói đi, bạn là ai mà thì thầm trong bóng tối?
    Và bạn là ai mà kéo tấm mạng che khuất những vì sao?

    Tôi người da trắng nghèo, bị dối lừa, chia rẽ,
    Tôi người da đen cam chịu những vết sẹo đời nô lệ.
    Tôi người thổ dân bị truất khỏi quê nhà,
    Tôi người di dân níu chặt nguồn hi vọng tôi theo đuổi-
    Và thấy duy chỉ một chân trời như nhau cũ kỹ, xuẩn ngốc
    Của chó cắn chó, của uy quyền nuốt tươi kẻ yếu.

    Tôi người trai tràn đầy sức mạnh và hi vọng,
    Quẩn quanh trong xích xiềng vô hạn tự cổ xưa
    Của lợi ích, quyền uy, sở hữu, của tranh đoạt đất đai
    Của tranh đoạt vàng! Của tranh đoạt những gì khiến người ta thỏa mãn!
    Của việc được làm! Của tiền được trả!
    Của sở hữu tất thảy những gì cho riêng lòng tham ở một con người!

    Tôi người nông dân, trói mình vào đất.
    Tôi người công nhân bán mình cho máy móc.
    Tôi người da đen, kẻ nô lệ cho bạn trọn đời.
    Tôi là mọi người, nhu mì, đói khát, tầm thường-
    Thực đã đói hôm nay bất kể giấc mơ.
    Đã chiến đấu hôm nay- Oh, Người Mở đường!
    Tôi người chưa bao giờ đứng lên phía trước,
    Người lao động cùng khổ bị bán suốt nhiều năm.

    Thực tôi là người mơ giấc mơ nguyên bản của chúng ta
    Trong Thế giới Cũ này, khi còn kẻ tôi đòi của những ông vua,
    Người mơ giấc mơ sao kiêu hùng, dũng cảm, và chân thực,
    Rằng dẫu uy quyền còn ngạo ca thách thức
    Trong từng viên gạch từng viên đá lát, mỗi đường cày mới rạch
    Đang làm nên nước Mỹ như người sẽ trở thành[iii].
    Oh, tôi người thủy thủ tiên phong vượt những trùng dương
    Trong kiếm tìm những gì tôi hình dung sẽ là mái nhà mình-
    Cho tôi, người bỏ lại bờ sóng Ireland đen thẳm
    Những cánh đồng xứ Poland, trảng cỏ England,
    Và xẻ thân từ Lục địa Đen tôi tới
    Để xây đắp “quê nhà, xứ sở tự do”.

    https://vandoanviet.wordpress.com/2018/02/13/tho-langston-hughes/

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s