
This isn’t a rejection of the country I came to study in, nor is it a political statement. It’s simply the truth of what it feels like to live between permission and belonging: to miss home while trying to make a new one, to love a place that you are still unsure loves you back.
I felt compelled to share this essay written for the Syracuse University student newspaper by Danita, a freshman from Uganda majoring in advertising. It was published on 4 February 2026. Below is a Vietnamese translation.
I arrived in the United States carrying two suitcases and a carefully folded dream. For years, this place had existed in my imagination as a future home not only built on opportunity and education, but also the quiet promise that if I worked hard enough, I would belong. I didn’t expect that one of the hardest parts of arriving would be learning how to hold gratitude and fear at the same time.
Growing up in Uganda and later living in multiple countries across continents, I came to understand that international students often live in a continual state of transition. Home is no longer just one place; it’s a memory, a time zone, a voice note from my mother that arrives while I’m walking to class. I miss home in ways that are small but relentless: the smell of familiar food, the ease of speaking without explaining myself, the comfort of knowing the rules without having to read them twice. Missing home is something I expected, but feeling unwanted wasn’t.
In recent months, conversations around immigration enforcement and the role of agencies such as U.S. Immigration and Customs Enforcement have grown louder, more public and more emotionally charged. For many, these discussions are political or abstract. For international students, they’re personal, even when we try not to make them so. We know that policies debated on screens and podiums have the power to quietly reshape our sense of safety, our plans, our physical presence here and ultimately our future.
What makes this fear particularly difficult is its invisibility. I go to class, turn in assignments and make weekend plans like any other student. On the surface, nothing looks wrong, yet beneath that normalcy is a constant awareness that my presence here is conditional. My life is documented, time-bound and dependent on compliance with rules that can change without warning. That awareness doesn’t disappear just because I am studying, contributing or doing everything “right.”
My life is documented, time-bound and dependent on compliance with rules that can change without warning.
Danita, Essayist
I’m careful with my words now more than ever – not because I have something to hide, but because I understand the weight they can carry. International students learn early that perception matters. We’re taught, implicitly and explicitly, to be grateful guests. To not take up too much space. To avoid being misunderstood. Gratitude, though, doesn’t erase fear, and silence doesn’t mean the absence of feeling.
What hurts most is the contrast between expectation and reality. This was the place I imagined building a future, not just earning a degree. I pictured belonging as something that would come naturally with time, through friendships, routines and shared experiences. Instead, there are moments when I feel suspended between worlds — no longer fully at home where I came from, but not entirely secure where I am now.
This fear doesn’t come from any single event but from accumulation: from headlines, from overheard conversations, from the knowledge that systems are often indifferent to individual stories. It comes from realizing that even as I begin to feel rooted here, my status remains temporary. Even though I love this place deeply, I still know that it may never fully claim me.
And yet, I stay hopeful. Not because fear has disappeared, but because hope feels like an act of quiet resistance. I continue to show up, to learn, to contribute, to dream, because I believe that presence itself has meaning and that being here, even with uncertainty, matters.
This isn’t a rejection of the country I came to study in, nor is it a political statement. It’s simply the truth of what it feels like to live between permission and belonging: to miss home while trying to make a new one, to love a place that you are still unsure loves you back.
For now, I carry both fear and hope in the same way I carried those two suitcases when I arrived: carefully, deliberately and with the understanding that neither tells the whole story on its own.
Danita is a freshman majoring in advertising.
Disclaimer: TKTK is a columnist for The Daily Orange. Her last name is omitted due to privacy concerns.
Là một sinh viên quốc tế, cảm giác thuộc về luôn có điều kiện
Tôi cảm thấy cần phải chia sẻ bài luận này, được viết cho tờ báo sinh viên của Đại học Syracuse bởi Danita, một sinh viên năm nhất đến từ Uganda, chuyên ngành quảng cáo. Bài viết được đăng ngày 4 tháng 2 năm 2026.
Tôi đến Hoa Kỳ với hai chiếc vali và một giấc mơ được gấp lại cẩn thận. Trong nhiều năm, nơi này tồn tại trong trí tưởng tượng của tôi như một mái nhà tương lai — không chỉ được xây dựng trên cơ hội và giáo dục, mà còn trên lời hứa thầm lặng rằng nếu tôi làm việc đủ chăm chỉ, tôi sẽ thuộc về nơi đây. Tôi không ngờ rằng một trong những điều khó khăn nhất khi đặt chân đến lại là học cách одновременно giữ lòng biết ơn và nỗi sợ hãi trong tim.
Lớn lên ở Uganda và sau đó sống tại nhiều quốc gia trên các châu lục khác nhau, tôi hiểu rằng sinh viên quốc tế thường sống trong trạng thái chuyển tiếp liên tục. “Nhà” không còn chỉ là một địa điểm; đó là ký ức, là múi giờ, là tin nhắn thoại từ mẹ tôi gửi đến khi tôi đang đi bộ đến lớp. Tôi nhớ nhà theo những cách nhỏ bé nhưng dai dẳng: mùi của món ăn quen thuộc, sự dễ dàng khi nói chuyện mà không cần phải giải thích mình là ai, cảm giác an tâm khi biết rõ các quy tắc mà không phải đọc lại hai lần. Nhớ nhà là điều tôi đã lường trước, nhưng cảm giác không được chào đón thì không.
Trong những tháng gần đây, các cuộc thảo luận về thực thi luật di trú và vai trò của các cơ quan như Cơ quan Thực thi Di trú và Hải quan Hoa Kỳ ngày càng trở nên ồn ào, công khai và đầy cảm xúc. Với nhiều người, những cuộc thảo luận này mang tính chính trị hoặc trừu tượng. Nhưng với sinh viên quốc tế, chúng mang tính cá nhân — ngay cả khi chúng tôi cố không nhìn nhận như vậy. Chúng tôi hiểu rằng những chính sách được tranh luận trên màn hình và bục phát biểu có thể âm thầm định hình lại cảm giác an toàn của chúng tôi, kế hoạch của chúng tôi, sự hiện diện vật lý của chúng tôi tại đây — và cuối cùng là tương lai của chúng tôi.
Điều khiến nỗi sợ này đặc biệt khó chịu đựng chính là sự vô hình của nó. Tôi vẫn đi học, nộp bài tập và lên kế hoạch cuối tuần như bất kỳ sinh viên nào khác. Bề ngoài, không có gì sai cả. Thế nhưng, bên dưới sự bình thường ấy là một nhận thức thường trực rằng sự hiện diện của tôi ở đây là có điều kiện. Cuộc sống của tôi được ghi chép, bị giới hạn bởi thời gian và phụ thuộc vào việc tuân thủ những quy định có thể thay đổi mà không báo trước. Nhận thức ấy không biến mất chỉ vì tôi đang học tập, đóng góp hay làm mọi thứ “đúng cách”.
Cuộc sống của tôi được ghi chép, bị giới hạn bởi thời gian và phụ thuộc vào việc tuân thủ những quy định có thể thay đổi mà không báo trước.
Danita, tác giả bài luận
Giờ đây, tôi thận trọng với lời nói của mình hơn bao giờ hết — không phải vì tôi có điều gì để che giấu, mà vì tôi hiểu sức nặng mà chúng có thể mang theo. Sinh viên quốc tế sớm học được rằng cách người khác nhìn nhận mình rất quan trọng. Chúng tôi được dạy, một cách ngầm hiểu hoặc trực tiếp, rằng phải là những vị khách biết ơn. Không nên chiếm quá nhiều không gian. Tránh bị hiểu lầm. Nhưng lòng biết ơn không xóa đi nỗi sợ, và sự im lặng không có nghĩa là không có cảm xúc.
Điều khiến tôi đau lòng nhất là sự tương phản giữa kỳ vọng và thực tế. Đây từng là nơi tôi tưởng tượng mình sẽ xây dựng tương lai, chứ không chỉ đơn thuần lấy một tấm bằng. Tôi hình dung cảm giác thuộc về sẽ đến một cách tự nhiên theo thời gian — qua tình bạn, những thói quen và những trải nghiệm chung. Thế nhưng có những khoảnh khắc tôi cảm thấy mình lơ lửng giữa hai thế giới — không còn hoàn toàn thuộc về nơi mình đã rời đi, nhưng cũng chưa thực sự an tâm nơi mình đang sống.
Nỗi sợ này không bắt nguồn từ một sự kiện cụ thể nào mà từ sự tích tụ: từ những tiêu đề báo chí, từ những cuộc trò chuyện vô tình nghe được, từ nhận thức rằng các hệ thống thường thờ ơ với câu chuyện của từng cá nhân. Nó đến từ việc nhận ra rằng dù tôi bắt đầu cảm thấy mình bén rễ nơi đây, tình trạng của tôi vẫn chỉ là tạm thời. Dù tôi yêu nơi này sâu sắc, tôi vẫn biết rằng có thể nơi này sẽ không bao giờ hoàn toàn nhận tôi là của mình.
Và dù vậy, tôi vẫn nuôi hy vọng. Không phải vì nỗi sợ đã biến mất, mà vì hy vọng giống như một hành động kháng cự lặng lẽ. Tôi tiếp tục hiện diện, tiếp tục học hỏi, đóng góp và mơ ước, bởi tôi tin rằng chính sự hiện diện ấy có ý nghĩa — rằng việc ở đây, dù còn nhiều bất định, vẫn là điều quan trọng.
Đây không phải là sự phủ nhận đất nước mà tôi đến để học, cũng không phải một tuyên bố chính trị. Đơn giản, đó là sự thật về cảm giác sống giữa ranh giới của sự cho phép và cảm giác thuộc về: vừa nhớ nhà trong khi cố gắng xây dựng một mái nhà mới, vừa yêu một nơi mà mình vẫn chưa chắc nơi ấy có yêu lại mình hay không.
Hiện tại, tôi mang theo cả nỗi sợ và hy vọng giống như cách tôi đã mang hai chiếc vali khi đặt chân đến đây: cẩn thận, có chủ ý, và với sự hiểu rằng không điều nào trong số đó tự nó kể hết toàn bộ câu chuyện.
Danita là sinh viên năm nhất chuyên ngành quảng cáo.
Lưu ý: TKTK là cây bút bình luận của The Daily Orange. Họ của cô được lược bỏ vì lý do bảo mật.
