Biến cuộc sống thành tác phẩm nghệ thuật cao nhất

Ảnh: Erik Rittenberry

Tác giả: Erik Rittenberry/Dịch: Nguyễn Thái Hồng (Cảm ơn cháu!): To Make Living Itself the Highest Art

Bên trong mỗi người chúng ta đều tiềm ẩn những khả năng, dẫn lối đến những thế giới cao đẹp hơn. -Rudolf Steiner

Hành trình sáng tạo… là sự tự khám phá bản thân trong sự viên mãn của cuộc sống -Nicholas Berdyaev

Từ thế giới này, bạn và tôi vươn lên,

Ngọn lửa hữu hạn giữa bóng tối vô tận

Của hai vực thẳm mông lung…

Sinh ra trong một thế giới không còn phép màu

của chủ nghĩa duy lý Descartes, tâm trí và linh hồn của chúng ta

Xa rời khỏi vũ trụ,

Một giống loài đầy mộng mơ

Đang lê bước qua những hoang tàn của cơn ác mộng kỹ trị

Sợ hãi bởi những gì chúng ta có thể trở thành

Nếu chúng ta vứt bỏ phần vỏ rỗng ở bên ngoài

Và sống theo khao khát của linh hồn – nguồn sáng rực rỡ

Thầm thì từ trong sâu thẳm

Để trở thành hư vô, theo ý nghĩa cao nhất,

Một BẢN THỂ với bản chất

vượt lên trên những cảnh giới thấp

Của cái tôi nhân tạo, và hợp nhất với

ngọn lửa bất diệt – “nguồn năng lượng sáng tạo thiêng liêng

Vang vọng khắp vạn vật.”

Những kẻ an nhiên và kiên định

Và không cần phải che giấu

sự thiếu hiểu biết bằng những phô trương hào nhoáng

Và xa hoa. Bản sắc của họ

vượt xa hơn và qua những giới hạn

Của xác thịt, ngọn lửa trực giác

vẫn rực cháy, đôi mắt trong veo

hướng về một chân lý cao cả

vượt ra ngoài những thứ phù phiếm

Không thể đong đếm được, họ là “người tình”

của “vẻ đẹp bất diệt và vô hạn.”

Bạn ơi, nhiệm vụ vũ trụ của chúng ta

không phải là phung phí

những ngày tháng thoáng qua

vào những điều vô nghĩa

do nền văn hóa hào nhoáng này tạo ra,

bám víu như những kẻ khờ dại

Vào của cải và danh tiếng, trói buộc bản thân vào

những công thức cứng nhắc

và hệ thống niềm tin ngột ngạt.

Chúng ta ở đây để tôn vinh sự tồn tại ngắn ngủi của mình

bằng cách nâng cao tâm trí

lên trên những quy chuẩn khô khan

Của ma trận đầy nguy hiểm này. Để thoát khỏi

những ràng buộc văn hóa

và giải phóng nguồn năng lượng sống của chính mình

hướng tới một cách sống

phổ quát.

Ở đây, ta trốn thoát khỏi sự bẩn thỉu

liên tục đè nặng lên chúng tôi

và vui chơi dưới bầu trời bao la

như những người du mục Dionysian,

mở lòng mình

với những bí ẩn vũ trụ

đang diễn ra

vô tận

bên dưới bề mặt của

thực tế khái niệm.

Ta ở đây để tước bỏ khỏi mình

những điều dối trá thời thượng,

Và tích cực tham gia vào

khúc ca thiêng liêng của cuộc sống.

Nhiệm vụ của chúng ta không phải là đánh mất mình vào

những nhu cầu tầm thường,

Mà là dũng cảm vượt qua

tất cả những gì ngăn cản chúng ta lắng nghe

nhịp đập vĩnh cửu của tâm hồn.

Ta ở đây để gỡ bỏ lớp mặt nạ văn minh,

và kết nối lại với bản chất cao cả của mình.

Để làm quen lại một lần nữa

với trí tuệ của người xưa,

để khám phá vẻ đẹp hùng vĩ

của thế giới tự nhiên,

để theo đuổi những điều chưa biết

Bất chấp những nỗi sợ hãi,

để đọc,

để sáng tạo,

để yêu,

để nuôi dưỡng trí tò mò thiêng liêng của mình,

và biến chính cuộc sống

thành nghệ thuật cao quý nhất.

Leave a comment